I. Một phương trình – một vũ trụ
Từ thuở sơ khai, con người đã truy tìm một công thức tối thượng: phương trình có thể nói lên bản chất của mọi thứ. Từ phương trình chuyển động của Newton, phương trình trường của Einstein, đến các nỗ lực hiện đại về “Lý thuyết Vạn vật” (hay còn gọi là "Thuyết Vạn Vật"), khoa học dường như luôn hướng đến một điểm hội tụ: sự đơn giản tối đa bao trùm phức tạp vô hạn.
Trong tinh thần đó, PHƯƠNG TRÌNH HIỆN TẠI (A CURRENT EQUATION (ACE)) được trình bày một cách tối giản:
II. Giải mã từng ký hiệu: khi toán học trở thành triết học
Trong Thuyết Hiện Tại, không có ký hiệu nào là trung tính. Mỗi ký hiệu đều mang nội dung tồn tại.
(1) P – Hiện tại (Present)
Không phải “một khoảnh khắc thời gian” theo nghĩa vật lý cổ điển, mà là toàn bộ thực tại đang-hiện-hữu. Hiện tại không nằm giữa quá khứ và tương lai; ngược lại, quá khứ và tương lai chỉ là các cấu trúc suy nghĩ (nội dung của suy nghĩ) được suy diễn từ Hiện tại.
(2) S – Không gian (Space)
Không gian ở đây không phải là “vùng chứa trống rỗng”, mà là trường biểu hiện, nơi các sự kiện có thể xuất hiện, tương tác và để lại dấu vết.
(3) E – Sự kiện (Event)
Sự kiện là đơn vị cơ bản của tồn tại. Không có vật thể tĩnh, chỉ có các sự kiện đang xảy ra. Một hạt, một ý nghĩ, một dao động lượng tử hay một quyết định của con người – tất cả đều là sự kiện.
(4) n – Số đếm (Number)
n không chỉ là số lượng, mà là nguyên lý vô hạn. Việc lấy tổng từ 1 đến ∞ khẳng định rằng: vũ trụ không bao giờ “hoàn tất”. Nó luôn đang diễn ra.
(5) ∑ – Tổng
Dấu tổng ở đây không phải là phép cộng cơ học, mà là hành vi hợp nhất: hợp nhất mọi sự kiện trong mọi không gian để tạo thành Hiện tại.
Như vậy, phương trình có thể được đọc bằng ngôn ngữ hiện sinh như sau: "Hiện tại là tổng hòa của vô hạn sự kiện, được biểu hiện trong không gian."
Đây không chỉ là một định nghĩa – đó là mô tả trực tiếp về vũ trụ.
III. Vì sao “Hiện tại” chính là “Vũ trụ”?
Câu trả lời là không.
Mọi quan sát, mọi phép đo, mọi lý thuyết – kể cả Big Bang hay đa vũ trụ – đều chỉ tồn tại trong Hiện tại. Không có điểm tựa nào bên ngoài Hiện tại để đứng đó mà nhìn vũ trụ. Vì thế: Vũ trụ không chỉ không nằm trong Hiện tại - Vũ trụ chính là Hiện tại!
Do đó, một phương trình mô tả Hiện tại một cách đầy đủ và phổ quát, tất yếu là phương trình của Vũ trụ.
IV. Từ Big Bang đến Hiện Tại: sự dịch chuyển căn bản
Các mô hình vũ trụ học hiện nay thường bắt đầu bằng một khởi điểm: Big Bang. Nhưng Thuyết Hiện Tại không phủ nhận dữ liệu khoa học; nó tái định khung nhận thức.
Trong ACE: Không cần một “thời điểm khởi đầu tuyệt đối”.
Không cần một trục thời gian chạy từ quá khứ đến tương lai.
Vũ trụ không “đã bắt đầu”, cũng không “đang tiến đến kết thúc”.
Vũ trụ đang-hiện-tại-hóa qua vô hạn sự kiện.
Big Bang, trong cách nhìn này, là: Một cấu trúc sự kiện quy mô lớn trong tổng vô hạn các sự kiện; Được Hiện tại “đóng khung” thành một câu chuyện có trật tự.
Nói cách khác, Big Bang là một chương trong Hiện Tại, chứ không phải nguồn gốc của Hiện Tại.
V. Phương trình của ý thức: vai trò của NGƯỜI HIỆN TẠI (*)
Một phương trình vũ trụ không thể thiếu chủ thể nhận thức. Trong Thuyết Hiện Tại, đó là NGƯỜI HIỆN TẠI (*).
Người Hiện Tại không đứng ngoài phương trình. Ngược lại:
Con người là một sự kiện e(n),
Đồng thời là trường hợp đặc biệt có khả năng nhận thức toàn bộ tổng ∑.
Khi con người nhận ra rằng: “Tôi đang ở trong Hiện tại, và Hiện tại đang diễn ra qua tôi”, thì lúc đó, phương trình không còn là lý thuyết. Nó trở thành trải nghiệm trực tiếp.
Đây là điểm mà khoa học, triết học và tâm thức hợp nhất.
PHƯƠNG TRÌNH HIỆN TẠI (ACE) không cạnh tranh với các phương trình vật lý. Nó làm một việc sâu hơn:
Nó chứa tất cả các phương trình khác như những trường hợp con.
Nó đặt lại nền tảng: từ “vũ trụ như một đối tượng” sang “vũ trụ như một tiến trình đang-hiện-hữu”.
Vì thế, gọi ACE là: A Current Equation (Phương trình Hiện tại) – là đúng; Nhưng gọi nó là A Cosmic Equation (Phương trình Vũ trụ) – mới là trọn vẹn.
Bởi lẽ, vũ trụ không ở đâu khác ngoài Hiện tại, và Hiện tại chính là vũ trụ đang tự biểu hiện – qua vô hạn sự kiện, trong vô hạn không gian, được hợp nhất trong một khoảnh khắc duy nhất: BÂY GIỜ.
///---



